Sửu Giác đang chán... vô cùng, cực kỳ buồn chán.
Hai ngày nay, hắn về Hí Đạo Cổ Tạng ăn cơm mà chẳng thấy bóng dáng ai. Dù đại sư huynh đã nói trước là phải ra ngoài một chuyến, tam sư huynh cũng dặn cơm nước đã nấu sẵn để trên bệ bếp, lúc nào ăn thì hâm lại, dù ngày nào hắn cũng được ăn những bữa cơm nóng hổi thơm phức...
Nhưng hắn vẫn thấy hai ngày qua dài đằng đẵng như hai năm, sức ăn mỗi bữa từ một thùng cũng tụt xuống chỉ còn nửa thùng.
Cạch... cạch...




